Gonzales, Texas – Wikipedia

City in Texas, United States

Gonzales is a city in Gonzales County, Texas, United States. The population was 7,237 at the 2010 census.[4] It is the county seat.[5][6]


Gonzales is one of the earliest Anglo-American settlements in Texas, the first west of the Colorado River. It was established by Empresario Green DeWitt as the capital of his colony in August 1825. DeWitt named the community for Rafael Gonzáles, governor of Coahuila y Tejas.[7] Informally, the community was known as the DeWitt Colony.

The original settlement (located where Highway 90-A crosses Kerr Creek) was abandoned in 1826 after two Indian attacks. It was rebuilt nearby in 1827. The town remains today as it was originally surveyed.

Gonzales is referred to as the “Lexington of Texas” because it was the site of the first skirmish of the Texas Revolution. In 1831, the Mexican government had granted Green DeWitt’s request for a small cannon for protection against Indian attacks. At the outbreak of disputes between the Anglo settlers and the Mexican authorities in 1835, a contingent of more than 100 Mexican soldiers was sent from San Antonio to retrieve the cannon.

When the soldiers arrived, there were only 18 men in Gonzales, but they refused to return the cannon, and soon men from the surrounding area joined them. Texians under the command of John Henry Moore confronted them. Sarah DeWitt and her daughter sewed a flag bearing the likeness of the cannon and the words “Come and Take It”, which was flown when the first shots of Texan independence were fired on October 2, 1835. The Texians successfully resisted the Mexican troops in what became known as the Battle of Gonzales.[8][9]

Gonzales later contributed 32 men from the Gonzales Ranging Company to the defense of the Alamo.[10] It was the only city to send aid to the Alamo, and all 32 men lost their lives defending the site. It was to Gonzales that Susanna Dickinson, widow of one of the Alamo defenders, and Joe, the slave of William B. Travis, fled with news of the Alamo massacre. General Sam Houston was there organizing the Texas forces. He anticipated the town would be the next target of General Antonio López de Santa Anna’s Mexican army. Gathering the Texians at Peach Creek east of town, under the Sam Houston Oak, Houston ordered Gonzales burned, to deny it to the enemy. He began a retreat toward the U.S. border. The widows and orphans of Gonzales and their neighbors were forced to flee, thus precipitating the Runaway Scrape.

The town was derelict immediately after the Texas Revolution, but was eventually rebuilt on the original site in the early 1840s. By 1850, the town had a population of 300. The population rose to 1,703 by time of the 1860 census, 2,900 by the mid-1880s, and 4,297 in 1900. Part of the growth of the late 19th century can be attributed to the arrival of various immigrants, among them Jews, many of whom became peddlers and merchants.[11]


Gonzales is located in central Gonzales County at 29°30′32″N 97°26′52″W / 29.50889°N 97.44778°W / 29.50889; -97.44778 (29.508801, −97.447709),[12] on the northeast side of the Guadalupe River, just east of the mouth of the San Marcos River. U.S. Route 183 passes through the west side of the city, leading south 32 miles (51 km) to Cuero and northwest 18 miles (29 km) to Luling. U.S. Route 90 Alternate passes through the northern side of the city, leading east 18 miles (29 km) to Shiner and west 33 miles (53 km) to Seguin. San Antonio is 69 miles (111 km) to the west, and Houston is 136 miles (219 km) to the east.

According to the United States Census Bureau, Gonzales has a total area of 6.1 square miles (15.7 km2), all of it land.[4]


Historical population
Census Pop.
1850 307
1860 1,103 259.3%
1870 1,255 13.8%
1880 1,581 26.0%
1890 1,641 3.8%
1900 4,297 161.9%
1910 3,139 −26.9%
1920 3,128 −0.4%
1930 3,859 23.4%
1940 4,722 22.4%
1950 5,659 19.8%
1960 5,829 3.0%
1970 5,854 0.4%
1980 7,152 22.2%
1990 6,527 −8.7%
2000 7,202 10.3%
2010 7,237 0.5%
Est. 2016 7,660 [13] 5.8%
U.S. Decennial Census[14]

Gonzales County Courthouse, finished in 1896 to plans by J. Gordon Riely, the master of Texas courthouses

As of the census[2] of 2010, there were 7,237 people and 2,243 households in the city. The population density was 1,412.8 people per square mile (545.2/km²). There were 2,869 housing units at an average density of 562.8 per square mile (217.2/km²). The racial makeup of the city was 71.5% White, 7.40% African American, 1.00% Native American, 0.40% Asian, 0.00% Pacific Islander, 21.15% from other races, and 2.20% from two or more races. Hispanic or Latino of any race were 47.2% of the population.

There were 2,571 households out of which 36.0% had children under the age of 18 living with them, 47.0% were married couples living together, 15.7% had a female householder with no husband present, and 31.4% were non-families. 28.2% of all households were made up of individuals and 16.5% had someone living alone who was 65 years of age or older. The average household size was 2.73 and the average family size was 3.35.

In the city, the population was spread out with 29.7% under the age of 18, 9.6% from 18 to 24, 24.9% from 25 to 44, 18.7% from 45 to 64, and 17.0% who were 65 years of age or older. The median age was 34 years. For every 100 females, there were 91.4 males. For every 100 females age 18 and over, there were 86.5 males.

The median income for a household in the city was $27,226, and the median income for a family was $34,663. Males had a median income of $22,804 versus $18,217 for females. The per capita income for the city was $12,866. About 14.8% of families and 20.9% of the population were below the poverty line, including 25.5% of those under age 18 and 23.0% of those age 65 or over.


The old Gonzales College at 820 St. Louis St. is now a private residence.

During the 19th century, the town was a center for higher education in Texas. Construction began in 1851 and the college opened in 1853, with 50 students. An 1855 addition for the men’s program was torn down during the Civil War; the materials were used to build Fort Waul, just to the north of the town. By 1857, the school granted bachelor of arts degrees to females, making it one of the earliest colleges in Texas to do so. The college was purchased in 1891, and its building converted into a private residence by W.M. Atkinson.

The city of Gonzales is served by the Gonzales Independent School District and is home to the Gonzales High School Apaches.[15] According to the University Interscholastic League of Texas, the Gonzales Apaches football team is in the 4A-1 Region IV District 15; Division: 4A-1.[16]

The city of Gonzales also is home to the Gonzales Center, a branch of the Victoria College which is located in Victoria, Texas.[17]

Newspaper – The Gonzales Inquirer was established in 1853. It is one of the six oldest county newspapers still operating in Texas.[18][19]

Radio – Radio station KCTI has served the city and county since 1947.

Historic monuments and buildings[edit]

The site of the Battle of Gonzales, in the village of Cost, off Highway 97, is marked by a handsome stone and bronze monument commissioned by the State of Texas in 1910. The Come and Take It monument is the work of the Italian-born San Antonio artist Pompeo Coppini, Texas’ leading sculptor in his day.

The Gonzales County Courthouse (1896), on the National Register of Historic Places, is by the master of Texas courthouses, James Riely Gordon. Winning a country-wide competition for the Bexar County Courthouse in San Antonio launched Gordon’s career, as the first of 72 courthouses, 18 of them in Texas (with 12 remaining in this state). J. Riely Gordon was also a master of the Romanesque Revival style, hugely popular in the 1890s, and seen here with good effect.

Historic houses[edit]

Gonzales has an exceptionally high concentration of historic houses and buildings.

In 2012, This Old House named Gonzales as one of the Best Old House Neighborhoods,[20] noting its well-preserved downtown, its large stock of affordable and fixer-upper fine houses in Queen Anne, Tudor Revival, Italianate, and Greek Revival styles, as well as the town’s low cost of living and convenience to the big cities of Austin, San Antonio, and Houston.

The oldest dwellings in Gonzales date to the mid-19th century, but most of the architecturally notable houses were constructed beginning in the late Victorian period, from about 1880 to about 1915. Queen Anne style houses are the most common, with Colonial Revival and Classical Revival houses as well. J. Riely Gordon and Atlee B. Ayers were among the renowned architects active here. Many of the most notable homes, built for the important families of Gonzales, were erected along St. Louis St. and St. Lawrence St. Those two roads edge, to the south and north, a long stretch of public land one block wide running from the historic downtown commercial center and courthouse all the way to Kerr Creek to the east.

C.T. Rather House (1892) – 828 St. Louis, St.

J.B. Kennard House (1895) – 621 St. Louis St.

G.F. Burgess House (1897) – 803 St. Lawrence St.

C.B. Patton House (1907) – 927 St. Lawrence St.

Edward Lewis House (1910) – 605 St. Louis St.

The Episcopal Manse (1911) – 721 St. Louis St.

C.H. Hoskins House (1911) – 906 St. Louis St.

R.S. Dilworth House (1911) – 903 St. Lawrence St.

O.B. Robertson House (1915) – 1520 St. Louis St.

Notable people[edit]

  • Phil Coe (1839–1871), well-known saloon owner and Old West gambler, and the last known gunfight victim of “Wild Bill” Hickok.
  • John Joel Glanton (1819–1850) early settler of Mexican Texas, and later a Texas Ranger. After the Mexican-American War, he became a terrorist and sadistic murderer and led the notorious Glanton Gang of scalp hunters in the American Southwest.
  • Crispin Sanchez (1925–2008), a pioneer in Mexican-American education and sports. He excelled in baseball but chose college and earned his Ph.D. in education. He was an administrator at Laredo Community College for 23 years, and had an athletic field named in his honor.
  • Jerry Hall (1956–), American supermodel, actress, and Mick Jagger’s long-time companion and former common-law wife.[21]
  • Myra Hemmings (August 30, 1895 – December 8, 1968) was a founder and first president of Delta Sigma Theta sorority, Inc., in 1913 on the campus of Howard University, Washington D.C.
  • George W. Littlefield (1842–1920), Texas cattleman, banker, and regent of the University of Texas at Austin, lived in Gonzales during the 1870s.
  • William Stubbs (interior designer), award-winning American interior designer, author, and television show host, born in Gonzales.
  • Tom Sestak (1936–1987) Defensive Tackle Buffalo Bills 1962–1968 Member of the All-Time AFL Team.

Gallery of Gonzales[edit]


The climate in this area is characterized by hot, humid summers and generally mild to cool winters. According to the Köppen Climate Classification system, Gonzales has a humid subtropical climate, abbreviated “Cfa” on climate maps.[24]


  1. ^ “City of Gonzales Texas”. City of Gonzales Texas. Retrieved October 19, 2012.
  2. ^ a b “American FactFinder”. United States Census Bureau. Archived from the original on 2013-09-11. Retrieved 2008-01-31.
  3. ^ “US Board on Geographic Names”. United States Geological Survey. 2007-10-25. Retrieved 2008-01-31.
  4. ^ a b “Geographic Identifiers: 2010 Demographic Profile Data (G001): Gonzales city, Texas”. American Factfinder. U.S. Census Bureau. Retrieved March 14, 2017.
  5. ^ Hardin, Stephen L. (May 6, 2016) [June 15, 2010]. “Gonzales, TX”. Handbook of Texas (online ed.). Texas State Historical Association.
  6. ^ “Profile for Gonzales, Texas, TX”. ePodunk. Retrieved October 19, 2012.
  7. ^ “Come and Take It”. Gonzales Texas Chamber of Commerce. Archived from the original on October 12, 2012. Retrieved October 19, 2012.
  8. ^ Davis (2006), p. 142.
  9. ^ Sonny Long (April 20, 2006). “Gonzales named top historical community in Texas”. The Victoria Advocate. p. 2A. Retrieved December 29, 2012.
  10. ^ Edmondson (2000), p. 340.
  11. ^ Gonzales, Texas; “Encyclopedia of Southern Jewish Communities” online; accessed May 2018
  12. ^ “US Gazetteer files: 2010, 2000, and 1990”. United States Census Bureau. 2011-02-12. Retrieved 2011-04-23.
  13. ^ “Population and Housing Unit Estimates”. Retrieved June 9, 2017.
  14. ^ “Census of Population and Housing”. Census.gov. Archived from the original on May 12, 2015. Retrieved June 4, 2015.
  15. ^ “Gonzales Independent School District”. Gonzales Independent School District. Archived from the original on June 26, 2012. Retrieved October 19, 2012.
  16. ^ “University Interscholastic League Football District Alignment” (PDF). University Interscholastic League. Archived from the original on June 30, 2014. Retrieved February 19, 2014.
  17. ^ “Victoria College”. Victoria College. Archived from the original on December 2, 2010. Retrieved February 13, 2015.
  18. ^ “Gonzales Inquirer”. Gonzales Inquirer. Retrieved October 19, 2012.
  19. ^ Baumgartner, Dorcas Huff; Vollentine, Genevieve B. (February 2, 2016) [June 15, 2010]. “Gonzales County”. Handbook of Texas (online ed.). Texas State Historical Association.
  20. ^ “Best Old House Neighborhoods 2012: The South”. 9 February 2012.
  21. ^ “Jerry Hall”. IMDb. Retrieved October 19, 2012.
  22. ^ Valerie Reddell (January 24, 2014). “Fresh face visible on Gonzales’ Memorial Museum”. Gonzales Inquirer.
  23. ^ http://www.hillcountrydeco.com/theaters/lynn/
  24. ^ “Gonzales, Texas Köppen Climate Classification (Weatherbase)”. Weatherbase.

Further reading[edit]

  • Davis, William C. (2004), Lone Star Rising: The Revolutionary Birth of the Texas Republic, Free Press, ISBN 0-684-86510-6
  • Edmondson, J.R. (2000), The Alamo Story-From History to Current Conflicts, Plano, TX: Republic of Texas Press, ISBN 1-55622-678-0
  • Frenzel, Paul (1999), Historic Homes of Gonzales, Gonzales, TX: Reese’s Printing

External links[edit]


Synapsis – Wikipedia

Synapsis during Meiosis. The circled area is the part where synapsis occurs, where the two chromatids meet before crossing over

Synapsis (also called syndesis) is the pairing of two homologous chromosomes that occurs during meiosis. It allows matching-up of homologous pairs prior to their segregation, and possible chromosomal crossover between them. Synapsis takes place during prophase I of meiosis. When homologous chromosomes synapse, their ends are first attached to the nuclear envelope. These end-membrane complexes then migrate, assisted by the extranuclear cytoskeleton, until matching ends have been paired. Then the intervening regions of the chromosome are brought together, and may be connected by a protein-RNA complex called the synaptonemal complex.[1]Autosomes undergo synapsis during meiosis, and are held together by a protein complex along the whole length of the chromosomes called the synaptonemal complex. Sex chromosomes also undergo synapsis; however, the synaptonemal protein complex that holds the homologous chromosomes together is only present at one end of each sex chromosome. [2]

This is not to be confused with mitosis. Mitosis also has prophase, but does not ordinarily do pairing of two homologous chromosomes.[3]

When the non-sister chromatids intertwine, segments of chromatids with similar sequence may break apart and be exchanged in a process known as genetic recombination or “crossing-over”. This exchange produces a chiasma, a region that is shaped like an X, where the two chromosomes are physically joined. At least one chiasma per chromosome often appears to be necessary to stabilise bivalents along the metaphase plate during separation. The crossover of genetic material also provides a possible defence against ‘chromosome killer’ mechanisms, by removing the distinction between ‘self’ and ‘non-self’ through which such a mechanism could operate. A further consequence of recombinant synapsis is to increase genetic variability within the offspring. Repeated recombination also has the general effect of allowing genes to move independently of each other through the generations, allowing for the independent concentration of beneficial genes and the purging of the detrimental.

Following synapsis, a type of recombination referred to as synthesis dependent strand annealing (SDSA) occurs frequently. SDSA recombination involves information exchange between paired non-sister homologous chromatids, but not physical exchange. SDSA recombination does not cause crossing-over. Both the non-crossover and crossover types of recombination function as processes for repairing DNA damage, particularly double-strand breaks (see Genetic recombination).

The central function of synapsis is therefore the identification of homologues by pairing, an essential step for a successful meiosis. The processes of DNA repair and chiasma formation that take place following synapsis have consequences at many levels, from cellular survival through to impacts upon evolution itself.

Chromosome silencing[edit]

In mammals, surveillance mechanisms remove meiotic cells in which synapsis is defective. One such surveillance mechanism is meiotic silencing that involves the transcriptional silencing of genes on asynapsed chromosomes.[4] Any chromosome region, either in males or females, that is asynapsed is subject to meiotic silencing.[5]ATR, BRCA1 and gammaH2AX localize to unsynapsed chromosomes at the pachytene stage of meiosis in human oocytes and this may lead to chromosome silencing.[6] The DNA damage response protein TOPBP1 has also been identified as a crucial factor in meiotic sex chromosome silencing.[4] DNA double-strand breaks appear to be initiation sites for meiotic silencing.[4]


In female Drosophila melanogaster fruit flies, meiotic chromosome synapsis occurs in the absence of recombination.[7] Thus synapsis in Drosophila is independent of meiotic recombination, consistent with the view that synapsis is a precondition required for the initiation of meiotic recombination. Meiotic recombination is also unnecessary for homologous chromosome synapsis in the nematode Caenorhabditis elegans.[8]


  1. ^ Revenkova E, Jessberger R (2006). “Shaping meiotic prophase chromosomes: cohesins and synaptonemal complex proteins”. Chromosoma. 115 (3): 235–40. doi:10.1007/s00412-006-0060-x. PMID 16518630.
  2. ^ Page J, de la Fuente R, Gómez R, Calvente A, Viera A, Parra M, Santos J, Berríos S, Fernández-Donoso R, Suja J, Rufas J (2006). “Sex chromosomes, synapsis, and cohesins: a complex affair”. Chromosoma. 115 (3): 250–9. doi:10.1007/s00412-006-0059-3. PMID 16544151.
  3. ^ McKee B (2004). “Homologous pairing and chromosome dynamics in meiosis and mitosis”. Biochim Biophys Acta. 1677 (1–3): 165–80. doi:10.1016/j.bbaexp.2003.11.017. PMID 15020057.
  4. ^ a b c ElInati E, Russell HR, Ojarikre OA, Sangrithi M, Hirota T, de Rooij DG, McKinnon PJ, Turner JM (2017). “DNA damage response protein TOPBP1 regulates X chromosome silencing in the mammalian germ line”. Proc. Natl. Acad. Sci. U.S.A. 114 (47): 12536–12541. doi:10.1073/pnas.1712530114. PMC 5703310. PMID 29114052.
  5. ^ Turner JM (2015). “Meiotic Silencing in Mammals”. Annu. Rev. Genet. 49: 395–412. doi:10.1146/annurev-genet-112414-055145. PMID 26631513.
  6. ^ Garcia-Cruz R, Roig I, Robles P, Scherthan H, Garcia Caldés M (2009). “ATR, BRCA1 and gammaH2AX localize to unsynapsed chromosomes at the pachytene stage in human oocytes”. Reprod. Biomed. Online. 18 (1): 37–44. doi:10.1016/s1472-6483(10)60422-1. PMID 19146767.
  7. ^ McKim KS, Green-Marroquin BL, Sekelsky JJ, Chin G, Steinberg C, Khodosh R, Hawley RS (1998). “Meiotic synapsis in the absence of recombination”. Science. 279 (5352): 876–8. CiteSeerX doi:10.1126/science.279.5352.876. PMID 9452390.
  8. ^ Dernburg AF, McDonald K, Moulder G, Barstead R, Dresser M, Villeneuve AM (1998). “Meiotic recombination in C. elegans initiates by a conserved mechanism and is dispensable for homologous chromosome synapsis”. Cell. 94 (3): 387–98. doi:10.1016/s0092-8674(00)81481-6. PMID 9708740.

External links[edit]


Yahoo! Music Jukebox – Wikipedia

Yahoo! Music Jukebox trước đây gọi là Yahoo! Công cụ âm nhạc là một trình phát nhạc miễn phí được phát hành bởi Yahoo! vào năm 2005. Sự xuất hiện của nó khá giống với Musicmatch Jukebox liên quan đến việc Musicmatch, công ty phát triển Jukebox, được Yahoo! trong năm 2004.

Tính năng [ chỉnh sửa ]

Các tính năng của nó bao gồm trích xuất và ghi đĩa CD, truy cập LAUNCHcast và Yahoo! Dịch vụ đăng ký nhạc không giới hạn, tạo danh sách phát, chuyển nhạc để chọn các thiết bị di động như máy nghe nhạc mp3 và ổ đĩa flash USB. Chương trình cho phép Yahoo! Người dùng Messenger để truyền phát nhạc cho nhau (không bị nhầm lẫn với việc tải lên và tải xuống hoặc chia sẻ tệp) và duyệt danh sách phát của nhau. Chỉ những người đăng ký Yahoo! Không giới hạn có thể thêm toàn bộ bài hát vào bộ sưu tập của họ, tuy nhiên. Những người không đăng ký được giới hạn trong một mẫu ba mươi giây.

Người ta có thể trích xuất các bài hát ở nhiều định dạng bao gồm .wav, .mp3 và .wmv. Người ta không thể trích xuất các bài hát ở định dạng .wma, mặc dù thực tế là các bài hát được mua từ Yahoo! được mã hóa bằng định dạng đó. Một vấn đề định dạng lạ khác trong trình phát, ổ ghi CD; nó có thể ghi .mp3 CD, tuy nhiên, bản thân trình phát không có khả năng phát CD .mp3.

Công cụ này cũng có một số plugin có sẵn để tải xuống miễn phí từ trang web chính thức của chương trình bên dưới. Các giao diện lập trình cho động cơ là mở; bất cứ ai cũng có thể tạo một trình cắm hoặc giao diện để sửa đổi hành vi của động cơ.

Yahoo! khuyến khích mạnh mẽ người dùng Musicmatch Jukebox nâng cấp lên phiên bản Yahoo! Máy hát nhạc. Hai sản phẩm tương đối khác nhau về chức năng. Musicmatch Jukebox có nhiều tính năng hơn, và dường như Yahoo! Music Jukebox là phiên bản rút gọn của chương trình gốc.

Yêu cầu hệ thống [ chỉnh sửa ]

Yahoo! Music Jukebox (YMJ) yêu cầu Microsoft Windows XP với Gói dịch vụ 2 (32-bit) hoặc Microsoft Windows Vista (32 hoặc 64-bit) với Internet Explorer 6 hoặc mới hơn và Windows Media Player 9 trở lên. Ngoài ra, máy tính phải có ít nhất bộ xử lý Pentium III 300 MHz & RAM 128 MB. [1] Nó hiện không hỗ trợ chạy trên các hệ điều hành khác. Do sự phụ thuộc vào ActiveX, một công nghệ độc quyền do Microsoft phát triển, có khả năng nó không được chuyển sang các hệ điều hành khác.

Theo trang Yahoo, phần mềm này không còn có sẵn để mua, vì nó đã được Rhapsody mua lại. Tất cả các khách hàng đã được chuyển đổi vào giữa năm 2008 [1]

Kể từ mùa hè 2008, Jukebox không còn phát trực tuyến nội dung. Jukebox vẫn có thể được sử dụng để quản lý nhạc đã mua và nhạc địa phương, nhưng không còn kết nối với bất kỳ dịch vụ trực tuyến nào. Nếu ai đó muốn tiếp tục phát trực tuyến Yahoo! Âm nhạc, họ nên tiếp tục với music.yahoo.com và nghe "My Station" từ trang web.

Xem thêm [ chỉnh sửa ]

Tài liệu tham khảo [ chỉnh sửa ]


Hitchhiking – Wikipedia

Hitchhiking (còn được gọi là ngón tay cái hoặc quá giang ) là một phương tiện giao thông bằng cách hỏi mọi người, thường là người lạ, đi xe ô tô hoặc phương tiện khác. Một chuyến đi thường, nhưng không phải luôn luôn, miễn phí.

Người lưu hành cũng đã sử dụng quá giang như một phương thức di chuyển chính cho phần tốt hơn của thế kỷ trước, và tiếp tục làm như vậy cho đến ngày hôm nay. [1][2]

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Phương thức báo hiệu [ chỉnh sửa ]

] Tín hiệu được sử dụng bởi người quá giang

Người quá giang sử dụng nhiều tín hiệu khác nhau để cho biết họ cần đi xe. Các chỉ số có thể là cử chỉ vật lý hoặc hiển thị bao gồm các dấu hiệu bằng văn bản. [3] Các cử chỉ vật lý, ví dụ: tín hiệu tay, người quá giang sử dụng khác nhau trên khắp thế giới:

  • Ở một số nước châu Phi, bàn tay của người quá giang được giữ với lòng bàn tay hướng lên trên. [ cần trích dẫn ]
  • Ở hầu hết Châu Âu, Bắc Mỹ và Vương quốc Anh, hầu hết người đi nhờ xe đứng quay lưng về hướng di chuyển đối diện với các phương tiện đang tới. Người quá giang thường mở rộng cánh tay của họ về phía đường bằng ngón tay cái của bàn tay khép kín hướng lên trên hoặc theo hướng di chuyển của phương tiện. [ cần trích dẫn ]
  • Ở những nơi khác trên thế giới, chẳng hạn như Úc, người ta thường sử dụng ngón trỏ để chỉ đường. [ cần trích dẫn ]
Tín hiệu được sử dụng bởi các tài xế

Trong năm 1971, trong Chiến tranh Việt Nam, các tài xế đã phát minh ra các phương pháp để truyền đạt các thông điệp khác nhau đến những người quá giang (thường là những người lính ở những khu vực của Hoa Kỳ gần các căn cứ quân sự). Để chỉ ra cho một người lính quá giang rằng xe của họ không có thêm không gian để chứa chúng, một người lái xe có thể chạm vào nóc xe. Một thông điệp phổ biến khác mà các tài xế có thể báo hiệu cho những người quá giang thường, những người thường tìm cách di chuyển quãng đường dài, khoảng cách quá xa để đi bộ trong một khoảng thời gian hợp lý là các điểm đến của tài xế được đặt gần đó và ít sử dụng cho người quá giang bằng cách chỉ vào mặt đất trong vài giây. [ cần trích dẫn ]

Tình trạng pháp lý [ chỉnh sửa ]

Hai trong số các dấu hiệu được sử dụng ở Hoa Kỳ, cấm quá giang xe

Quá giang xe là một tập quán lịch sử (tự trị) phổ biến trên toàn thế giới và do đó có rất ít nơi trên thế giới tồn tại luật pháp để hạn chế nó. Tuy nhiên, một số ít các quốc gia có luật hạn chế quá giang xe tại một số địa điểm nhất định. [4] Ở Hoa Kỳ, chẳng hạn, một số chính quyền địa phương có luật cấm quá giang xe, trên cơ sở an toàn cho người lái xe và người quá giang. Năm 1946, New Jersey đã bắt giữ và bỏ tù một người quá giang, dẫn đến sự can thiệp của Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ. [5] Tại Canada, một số đường cao tốc có những hạn chế đối với quá giang xe, đặc biệt là ở British Columbia và đường cao tốc 400 loạt ở Ontario. Ở tất cả các quốc gia ở châu Âu, việc quá giang là hợp pháp và ở một số nơi thậm chí còn được khuyến khích. Tuy nhiên, trên toàn thế giới, ngay cả khi cho phép quá giang xe, luật pháp cấm quá giang xe nơi người đi bộ bị cấm, chẳng hạn như Autobahn (Đức), Autostrade (Ý), đường cao tốc (Vương quốc Anh và lục địa châu Âu) hoặc đường cao tốc liên bang (Hoa Kỳ) có được các chuyến đi tại các lối vào và các điểm dừng xe tải, nơi ít nhất là hợp pháp trên khắp châu Âu [6][7] ngoại trừ Ý. [8]

Từ chối [ chỉnh sửa ]

Năm 2011, Freakonomics Đài phát thanh đã xem xét dữ liệu thưa thớt về quá giang xe và xác định sự suy giảm quá giang xe ở Mỹ từ những năm 1970, do một số yếu tố, bao gồm chi phí đi lại bằng đường hàng không thấp hơn do bãi bỏ quy định, sự hiện diện của nhiều tiền hơn trong nền kinh tế trả tiền cho việc đi lại, nhiều xe hơi hơn và đáng tin cậy hơn, và sự thiếu tin tưởng của người lạ. [9] Sợ quá giang được cho là đã được thúc đẩy bởi các bộ phim như Cuộc thảm sát Saw Chain Chain (1974) và 1974 một vài r những câu chuyện về những hành khách không hoàn hảo, đáng chú ý là vụ bắt cóc Colleen Stan ở California. [9] Xem § An toàn, bên dưới.

Julian Portis chỉ ra [10] rằng sự gia tăng của các đường cao tốc nhanh hơn, như đường cao tốc, đường cao tốc và đường cao tốc, đã khiến việc quá giang trở nên khó khăn hơn. Ông nói thêm:

Nguy cơ thực sự của quá giang xe rất có thể vẫn tương đối ổn định, nhưng nhận thức chung về mối nguy hiểm này đã tăng lên. … [O] sự khoan dung quốc gia đối với nguy hiểm đã giảm: những điều mà trước đây chúng ta thấy là an toàn hợp lý đột nhiên xuất hiện đe dọa sắp xảy ra. Xu hướng này không chỉ bị cô lập với thế giới quá giang xe; nó đã trở thành một cổ vật nguy hiểm trong suốt lương tâm văn hóa Mỹ.

Một số nhà nghiên cứu người Anh thảo luận về lý do suy giảm quá giang ở Anh và phương tiện có thể phục hồi nó ở dạng an toàn hơn và có tổ chức hơn. [11]

Trong những năm gần đây, những người quá giang đã bắt đầu nỗ lực để củng cố cộng đồng của họ. Các ví dụ bao gồm Hitchgathering hàng năm, một sự kiện được tổ chức bởi những người quá giang, cho những người quá giang, và các trang web như hitchwiki và hitchbase, là những nền tảng để những người quá giang chia sẻ mẹo và cung cấp cách tìm kiếm các điểm quá giang tốt trên khắp thế giới.

Dữ liệu hạn chế có sẵn về sự an toàn của quá giang xe. [12] Việc tổng hợp dữ liệu an toàn tốt đòi hỏi phải đếm quá giang, đếm xe và đếm các vấn đề: một nhiệm vụ khó khăn. [13]

chủ đề bao gồm một nghiên cứu tuần tra đường cao tốc California năm 1974 và một nghiên cứu của cảnh sát liên bang Đức năm 1989. [12] Nghiên cứu ở California cho thấy những người quá giang không có khả năng là nạn nhân của tội phạm. [14] Nghiên cứu của Đức kết luận rằng rủi ro thực tế thấp hơn nhiều hơn rủi ro nhận thức công khai; Các tác giả đã không khuyên chống quá giang nói chung. [15] Họ thấy rằng trong một số trường hợp có tranh chấp bằng lời nói hoặc bình luận không phù hợp, nhưng các cuộc tấn công vật lý là rất hiếm. [16]

: [17]

  • Yêu cầu lái xe tại trạm xăng thay vì báo hiệu ở lề đường
  • Từ chối đi xe từ những người lái xe bị khiếm khuyết
  • Quá giang xe vào ban ngày
  • Tin tưởng vào bản năng của mình với một người xin quá giang khác; biện pháp này làm giảm khả năng gây hại theo hệ số sáu [18]

Trên toàn thế giới [ chỉnh sửa ]

Cuba [ chỉnh sửa ]

Cuba, đón người quá giang là bắt buộc đối với xe của chính phủ, nếu không gian hành khách có sẵn. Quá giang xe được khuyến khích, vì Cuba có ít xe hơi và những người đi bộ đường dài sử dụng các điểm được chỉ định. Các tài xế đón người lái chờ đợi trên cơ sở đến trước, phục vụ trước. [19]

Israel [ chỉnh sửa ]

Ở Israel, quá giang xe là phổ biến tại các địa điểm được chỉ định gọi là trempiyadas ( ט ž יאדה trong tiếng Do Thái, có nguồn gốc từ bản tiếng Đức trampen ). Khách du lịch mời chào các chuyến đi, được gọi là trempists chờ đợi tại trempiyadas, thường là các nút giao của đường cao tốc hoặc đường chính bên ngoài thành phố.

Nepal [ chỉnh sửa ]

Ở Nepal, quá giang xe rất phổ biến ở các vùng nông thôn. Nhiều người không sở hữu ô tô nên quá giang xe là một thói quen phổ biến, đặc biệt là trong và xung quanh các ngôi làng.

Hà Lan [ chỉnh sửa ]

Hitchhiking (được gọi là liften ) là hợp pháp ở Hà Lan. Dấu hiệu này cho thấy một nơi tốt để có được một thang máy.

Ở Hà Lan, quá giang xe là dấu hiệu hợp pháp và chính thức cho thấy nơi người ta có thể chờ đợi để đi xe. Những địa điểm quá giang xe được chỉ định này được gọi là elevershalte hoặc thang máy ở Hà Lan và chúng đặc biệt phổ biến ở các thị trấn đại học. [20][21]

Ba Lan [ 19659060] Quá giang xe ở Ba Lan có một lịch sử lâu dài và vẫn còn phổ biến. Nó đã được hợp pháp hóa và chính thức hóa vào năm 1957 để những người quá giang có thể mua các tập sách bao gồm các phiếu giảm giá từ các công ty du lịch. [22] Những phiếu giảm giá này đã được trao cho những người lái xe quá giang. Vào cuối mỗi mùa, những người lái xe thu được số phiếu giảm giá cao nhất có thể đổi chúng để nhận giải thưởng và những người khác tham gia xổ số. Cái gọi là "Akcja Autostop" này đã phổ biến cho đến cuối những năm 1970, nhưng việc bán cuốn sách này đã bị ngừng lại vào năm 1995. [23]

Ireland [ chỉnh sửa ]

Hitchhiking ở Ireland là hợp pháp, trừ khi nó diễn ra trên đường cao tốc. Một du khách ba lô rất có thể vẫn sẽ có được một thang máy nếu chiếc xe có đủ không gian để đỗ. Cảnh sát địa phương (Gardai) thường để những người du lịch ba lô thoát khỏi cảnh báo bằng lời nói. [24]

Hoa Kỳ [ chỉnh sửa ]

Hitchhiking trở thành một phương thức phổ biến trong thời kỳ Đại suy thoái.

Một "đường sên" của hành khách đang chờ đợi đi xe ở Mỹ

Cảnh báo về những nguy hiểm tiềm ẩn khi đón người quá giang đã được công khai cho các tài xế, những người được khuyên rằng một số người quá giang sẽ cướp tài xế và trong một số trường hợp, tấn công tình dục hoặc giết họ. Các cảnh báo khác đã được công khai cho chính những người quá giang, cảnh báo họ về các loại tội phạm tương tự đang được thực hiện bởi các tài xế. Tuy nhiên, quá giang xe là một phần của tâm lý người Mỹ và nhiều người vẫn tiếp tục giơ ngón tay cái, ngay cả ở những bang mà việc thực hành bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. [25]

Ngày nay, quá giang là hợp pháp ở 44 50 tiểu bang, [26][27] với điều kiện người quá giang không đứng trên đường hoặc cản trở luồng giao thông bình thường. Ngay cả ở những bang mà quá giang xe là bất hợp pháp, những người quá giang hiếm khi được bán vé. Ví dụ, Đội tuần tra đường cao tốc bang Utah đã tiếp cận 524 người quá giang trong năm 2010, nhưng chỉ có tám người trong số họ được trích dẫn (quá giang sau đó đã được hợp pháp hóa ở bang Utah năm 2013). [28]

quá giang xe được gọi là trượt dốc xảy ra, được thúc đẩy bởi làn đường HOV.

Trong văn hóa đại chúng [ chỉnh sửa ]


Văn học

  • 1939 – The Nho of Wrath bởi John Steinbeck, mở đầu bằng một chuyến đi quá giang.
  • 1957 – Jack Kerouac bất tử quá giang trong cuốn sách của mình, Trên đường 19659052] 1971 – Cuốn sách "làm thế nào" của Ken Welsh về quá giang khắp châu Âu, có tựa đề Hướng dẫn của Hitch-hiker về châu Âu được đồn đại là đã truyền cảm hứng cho tựa đề cuốn sách kinh điển năm 1978 của Douglas Adams.
  • 1973 – Nhân vật chính vĩnh cửu của Kurt Vonnegut, Kilgore Trout, quá giang nửa chừng trên khắp đất nước trong Bữa sáng của nhà vô địch (còn được gọi là Goodbye Blue Thứ hai ).
  • 1976 – Siss Ngay cả những cô gái chăn bò cũng nhận được Blues bởi Tom Robbins, trở thành huyền thoại với tư cách là một người xin quá giang một phần vì ngón tay cái lớn bất thường của cô ấy.
  • 1977 – "The Hitch-Hiker", bởi Roald Dahl
  • 1978 Cult classic The Hitchhiker's Guide to the Galaxy (phát sóng đầu tiên trên đài phát thanh trong 1978), Douglas Adams đã đưa ra giả thuyết về quá giang xe giữa các vì sao.
  • 1984 – Tác giả khoa học viễn tưởng Robert A. Heinlein đã mô tả quá giang xe xen kẽ trong cuốn sách của mình Công việc: Một bộ phim hài về công lý . The Wild của Jon Krakauer
  • 2001 – Vòng Ireland với tủ lạnh của diễn viên hài người Anh Tony Hawks: quá giang quanh Ireland với tủ lạnh, do kết quả của một vụ cá cược say xỉn.
  • 2003 – Evasion bởi CrimethInc.
  • 2005 – Không có thứ gì như một chuyến đi tự do? là một tuyển tập toàn diện về những câu chuyện và quan điểm quá giang, được đăng theo kỳ được đặt tên Cuốn sách du lịch trong tuần của Người quan sát . Được chỉnh sửa bởi Tom Sykes và Simon Sykes, nó có sự đóng góp của Mike Leigh, Sir Alan Parker, Sir Max Hastings, Tony Hawks và Eric Burdon, trong số những người khác. Năm 2008, Không có thứ gì như một chuyến đi miễn phí? Ấn bản Bắc Mỹ được xuất bản bởi Goose Lane của Canada và có sự góp mặt của JP Donleavy, Margaret Avison, Doug Stanhope, và Will Durst, trong số những người khác.
  • 2006 – Cưỡi với người lạ: Hành trình của một người đi đường Elijah Wald
  • 2009 – Le Monde en stop của Ludovic Hubler

Âm nhạc

Truyền hình

  • 1960 – "Hitch-Hike", một tập của Alfred Hitchcock Trình bày dựa trên một câu chuyện ngắn của Ed Lacy
  • 1960 – "The Hitch-Hiker", một tập của Khu vực hoàng hôn
  • 1981 – Hướng dẫn về thiên hà của Hitchhiker Phim truyền hình
  • 1983 – Câu chuyện của Andrea: Câu chuyện về một người đi xe đạp Bài thuyết trình đặc biệt ngoài giờ
  • 1983 – Quincy, ME tập "Vượt cửa"
  • 1984 – Đột quỵ khác biệt một tập phim rất đặc biệt gồm hai phần, "The Hitchhikers"
  • 1999 – SpongeBob SquarePants – " Pizza Delivery "
  • 2000 -" The Hitch-hiker ", một tập của Tales of the Unazed
  • 2003 – Cold Case tập 1.10," Hitchhiker ", địa chỉ tương tự Những vụ giết người quá giang ở Pennsylvania, Delkn, và New Jersey
  • 2004 – The L Word tập "Mất nó"
  • 2006 – The Bậc thầy kinh dị "
  • 2007 – Peking Express một chương trình trò chơi thực tế của Hà Lan / Flemish theo chân một loạt các cặp vợ chồng khi họ quá giang đến hoặc từ Bắc Kinh (trong các phần 1 3) và Nam Mỹ (trong các phần 4 và 5)

Những người quá giang đáng chú ý [ chỉnh sửa ]

Vô số nạn nhân trên Xa lộ Nước mắt đã biến mất khi quá giang. Những người quá giang cá nhân đáng chú ý bao gồm:

  • Joe Bennett – chuyên mục và tác giả của tờ báo New Zealand; quá giang khắp thế giới trong 10 năm [29]
  • André Brugiroux – từ Pháp; quá giang khắp thế giới trong 18 năm, từ 1955 đến 1973
  • Alan Carter – người quá giang cuối cùng được ghi lại trong Sách kỷ lục Guinness cho chuyến đi vòng quanh vùng đất của John O'Groats 39 giờ 28 phút)
  • David Choe – họa sĩ, họa sĩ vẽ tranh tường, họa sĩ graffiti và tiểu thuyết đồ họa
  • Martin Clark và Graham Beynon – những người quá giang cuối cùng được ghi lại trong Sách kỷ lục Guinness cho Vùng đất của John Chuyến đi của O'Groats (17 giờ 8 phút)
  • W. H. Davies – Nhà thơ và người lang thang xứ Wales, người đã đi lang thang ở Mỹ vào đầu thế kỷ 20
  • Trevor Daneliuk – Một người truyền phát trực tiếp nổi tiếng trên Twitch.tv, người phát trực tuyến "In Real Life (IRL)", "Travel and Outwhere" và các danh mục "Chỉ trò chuyện" trên kênh twitch.tv/hitch. Anh đã tích lũy thành công hơn 1000 chuyến đi ở 25 quốc gia khác nhau và phát trực tiếp tất cả 50 tiểu bang của Hoa Kỳ trong chuyến đi "Hitchhiking America" ​​của mình. Anh ấy cũng đã phát trực tiếp một chuyến đi xuyên Canada, Iceland, và hiện đang đến Châu Âu. [30]
  • hitchBOT – Robot quá giang người Canada [31]
  • Ludovic Hubler thế giới hoàn toàn bằng cách quá giang từ ngày 1 tháng 1 năm 2003 đến ngày 1 tháng 1 năm 2008; đã viết một cuốn sách có tên Le Monde en stop được trao tặng cuốn sách du lịch hay nhất năm 2009 tại Pháp
  • Đảo Ilmar (Saar) – người quá giang cuối cùng và duy nhất được ghi nhận trong Guinness Sách kỷ lục để quá giang giữa Key West, Florida và Fairbanks, Alaska (5 ngày, 20 giờ và 52 phút); danh mục này chỉ xuất hiện một lần. [32]
  • Steve Jobs – doanh nhân công nghệ người Mỹ, người đồng sáng lập Apple Inc.; đã đề cập đến quá giang trong bài diễn văn bắt đầu tại Stanford năm 2005
  • Jack Kerouac – tác giả của Beat Generation, người đã quá giang ở Mỹ và đã viết nhiều cuốn sách về kinh nghiệm của mình
  • Chris McCandless – chủ đề của cuốn sách Into the Wild phim ảnh; quá giang khắp vùng phía tây Bắc Mỹ vào đầu những năm 1990
  • Jim Morrison – nhạc sĩ của The Doors; miêu tả quá giang xe trong bộ phim của mình HWY: Một mục vụ người Mỹ
  • Robert Prins – người quá giang cuối cùng được ghi lại trong Sách kỷ lục Guinness cho kỷ lục quá giang hồ 24 giờ (2.318.4) ] [33]
  • Dawn Schiller, người yêu tuổi teen của cựu ngôi sao khiêu dâm John Holmes ', người trong hồi ký của cô, Con đường xuyên qua xứ sở thần tiên: Sống sót John Holmes (2010), đã mô tả một lối thoát hẹp trong khi quá giang xe để thoát khỏi sự lạm dụng của Holmes, trong thời gian thử thách mà cô viết: "Nhà dường như ít hơn và xa hơn, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ là Hillside Strangler, Trash Bag Murderer, và cô gái trên tin tức bị chặt tay tắt trong khi quá giang xe. " [34]
  • Stephan Schlei – từ Ratingen, Đức; quá giang hơn 621.371 dặm (1.000.000 km); Sách kỷ lục Guinness trước khi tất cả các hồ sơ quá giang xe đã bị xóa, đã từng nói rằng ông là Hitchhiker số 1 thế giới [35]
  • Devon Smith – được liệt kê trong Sách Guinness của World Records đối với hầu hết dặm tích lũy đi nhờ xe (1973-1985), hơn 290.988 mi (468.300 km); giữ kỷ lục quá giang xe cho tất cả 48 tiểu bang liền kề của Hoa Kỳ trong 33 ngày trong năm 1957 [36]
  • Colleen Stan, người đã bị Cameron và Janice Hooker bắt cóc, và bị tra tấn và lạm dụng tình dục và tâm lý trong bảy năm trước khi Janice giúp đỡ cô. bỏ trốn. Janice làm chứng rằng Cameron đã giết một nạn nhân trước đó của Hookers, Marie Elizabeth Spannhake, người đã biến mất vào ngày 31 tháng 1 năm 1976 trong khi quá giang xe, nhưng thi thể của Spannhake không bao giờ được tìm thấy. [37]
  • Andrzej Stasiuk – nhà văn, nhà báo và nhà phê bình văn học [38]
  • John Waters – nhà làm phim, nhà văn, diễn viên và nghệ sĩ; tác giả của Carsick: John Waters Hitchhike Across America [39]
  • Nedd Willard – nhà văn, nghệ sĩ và nhà báo

Những người quá giang hư cấu đáng chú ý [1965900]

  • Hitchhiker – một kẻ giết người mất trí quá giang do nam diễn viên Edwin Neal thủ vai trong bộ phim gốc, Cuộc thảm sát Saw Chain Chain Texas (1974)
  • Neil Josten – nhân vật do Nora Sakavic tạo ra Nam Carolina trong cuốn sách đầu tiên của All For The Game bộ ba
  • Alan Parker, trong tiểu thuyết kinh dị của Stephen King, Cưỡi đạn (2000)
  • Phineas, Ezra và Gus – Hitchhiking Ghosts được coi là linh vật của sự thu hút Ngôi nhà ma ám, người cũng xuất hiện trên các phương tiện truyền thông khác, chẳng hạn như Ngôi nhà Chuột của Disney, Phim Ngôi nhà ma ám và hàng hóa chính thức
  • Ford Preinf – một không gian- nhà văn du lịch quá giang trong The Hitchhi Hướng dẫn về thiên hà
  • Người quá giang, trong truyện ngắn của Stephen King, "Mute" (2012)
  • The Hitcher – một người đàn ông có ống kính màu xanh lá cây, người nổi bật trong The Mighty Boosh

cũng [ chỉnh sửa ]

Tài liệu tham khảo [ chỉnh sửa ]

Ghi chú

  1. ^ Hitch Thế giới | … du lịch vạn tuế vô thời hạn
  2. ^ Velabas – Tường thuật du lịch và bản vẽ từ quá giang xe vòng quanh thế giới
  3. ^ Kovalchik, Kara (ngày 9 tháng 1 năm 2015). "Tại sao những người quá giang nói" (Đích đến) … Hoặc Bust! "?". Moss Floss .
  4. ^ Nwanna, tr.573
  5. ^ "Vì vậy, bạn sẽ không nói chuyện, Huh?". Thời gian . 18 tháng 11 năm 1946 . Truy cập 27 tháng 1 2009 . Trong phòng giam của mình, Susan biết rằng nó cũng (về mặt kỹ thuật) cấm quá giang xe, và yêu cầu (theo luật được thông qua năm 1799) rằng những người lạ có thể tự đưa ra một tài khoản tốt …. Luật sư James A. Thiếu tá Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ yêu cầu cô ấy được đưa ra một thử nghiệm mới.
  6. ^ Khái niệm cơ bản về quá giang xe
  7. ^ Hitchhiking
  8. ^ http://hitchwiki.org/en/Italy ] ^ a b Huynh, Diana (10 tháng 10 năm 2011). "Trường hợp tất cả những người quá giang đã đi?". Podcast Freakonomics Radio . Truy cập 21 tháng 9 2016 .
  9. ^ Compagni Portis, Julian (2015). Thumbs Down: America and the Decline of Hitchhiking (luận án BA). Đại học Wesleyan.
  10. ^ Ngực, Graeme; Smith, David (2001). " ' Nghệ thuật bỏ qua việc đi bộ đường dài: Rủi ro, tin tưởng và bền vững". Nghiên cứu xã hội học trực tuyến . 6 (3).
  11. ^ a b Wechner, Bernd (1 tháng 3 năm 2002). "Một nghiên cứu nhỏ: Có ai thực sự biết bất cứ điều gì về quá giang không?". bernd.wechner.info . Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 27 tháng 9 năm 2013 . Truy cập 9 tháng 2 2017 .
  12. ^ Wechner, Bernd (1 tháng 11 năm 1996). "Ưu điểm và nhược điểm của việc đi bộ đường dài". bernd.wechner.info . Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 3 tháng 3 năm 2016 . Truy cập 9 tháng 2 2017 . Không có số liệu thống kê về quá trình đi bộ đường dài, ít nhất là không có ý nghĩa và đáng tin cậy. Tổng hợp các số liệu thống kê hữu ích sẽ yêu cầu đếm người quá giang và số lần đi xe họ nhận được, và so sánh chúng với các vấn đề được báo cáo, đó sẽ là một nhiệm vụ khó khăn.
  13. ^ McLeod, Jamie (10 tháng 1 năm 2007). "Cách tốt hơn" tốt hơn ". Người nhìn thấy . Truy cập 3 tháng 5 2013 . Bằng chứng khó khăn gần đây nhất mà tôi có thể tìm thấy về nguy cơ quá giang xe là một nghiên cứu năm 1974 được thực hiện bởi Đội tuần tra đường cao tốc California kiểm tra các tội ác được thực hiện bởi những người quá giang. Nó phát hiện ra rằng trong 71,7% tội phạm liên quan đến người quá giang, người quá giang là nạn nhân. Nó cũng phát hiện ra rằng chỉ có 0,63% các tội ác được báo cáo trong suốt thời gian nghiên cứu là liên quan đến người quá giang, và những người quá giang không phải là nạn nhân của tội phạm một cách không tương xứng. Trích dẫn: "Các tội ác và tai nạn ở California" . Tuần tra đường cao tốc California. Tháng 2 năm 1974. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 29 tháng 6 năm 2016 . Truy cập 9 tháng 2 2017 . Không có thông tin độc lập nào về những người quá giang không liên quan đến tội phạm. Nếu không có thông tin như vậy, không thể kết luận liệu người quá giang có bị nguy hiểm cao hay không. Tuy nhiên, kết quả của nghiên cứu này không cho thấy những người quá giang được đại diện quá mức trong các tội ác hoặc tai nạn vượt quá con số của họ. Cũng có sẵn dưới dạng PDF.
  14. ^ Joachim Fiedler; et al. (1989). Anhalterwesen und Anhaltergefahren: unter ambonderer Berücksichtigung des "Kurztrampens" (bằng tiếng Đức). Wiesbaden, Đức: Bundeskriminalamt Wiesbaden. OCLC 21676123.
  15. ^ "Trampen ohne großes Risiko". Zeit trực tuyến . 1990. "Trong một trong 10.000 lần cưỡi ngựa, một người phụ nữ bị hãm hiếp và trong hai trong số 1.000 lần cưỡi ngựa, có một vụ hiếp dâm đã cố gắng."
  16. ^ "Sự an toàn của người đi xe đạp". Hitchwiki . Truy cập 1 tháng 1 2014 . Đây là một liên kết đến bài viết được tham chiếu; nhưng, lưu ý rằng nó chưa được đánh giá đầy đủ và chúng tôi không thể đảm bảo tính hợp lệ của nó.
  17. ^ Dựa trên: Compagni Portis, Julian (2015). Thumbs Down: America and the Decline of Hitchhiking (luận án BA). Đại học Wesleyan. tr. 44. Trích dẫn: "Tội ác và tai nạn ở California liên quan đến quá giang xe". Tuần tra đường cao tốc California. Tháng 2 năm 1974. Bảng 18. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 29 tháng 6 năm 2016 . Truy cập 9 tháng 2 2017 . Cũng có sẵn dưới dạng PDF.
  18. ^ Hướng dẫn đi xe đạp Cuba Lưu trữ ngày 27 tháng 11 năm 2012 tại Máy Wayback . Thang máy (ad-hoc carpooling) ở Hà Lan. Năm 2007
  19. ^ Thang máy: Hitchhiking ở Hà Lan.
  20. ^ tập sách
  21. ^ Jakub Czupryński (màu đỏ), "Autostop pols ! art, Kraków 2005. ISBN 83-89911-18-3
  22. ^ "Ireland – Hitchwiki: hướng dẫn của Hitchhiker về Hitchhiking". hitchwiki.org . Truy cập 2016-12-01 .
  23. ^ Dooling, Michael C. (2010). Cluless ở New England: Sự biến mất chưa được giải quyết của Paula Welden, Connie Smith và Kinda Hull . The Carrollton Press.
  24. ^ "14 cách để quá giang một cách an toàn trên khắp nước Mỹ". Trang web du lịch của Nomadic Matt . 2014-06-09 . Truy cập 2017-11-09 .
  25. ^ "Hợp chủng quốc Hoa Kỳ – Hitchwiki: hướng dẫn của Hitchhiker về Hitchhiking". hitchwiki.org . Truy cập 2017-11-09 .
  26. ^ Laura Hancock (13 tháng 1 năm 2013). "Các cuộc tranh luận của ủy ban Thượng viện bang Utah, tiến tới dự luật quá giang xe". Casper Star-Tribune . Truy cập 30 tháng 5 2014 .
  27. ^ Bennett, Joe (2000). "Một ngón tay cái trong không khí". Chạy vui vẻ và các Oxymoron khác . Simon & Schuster UK Ltd. ISBN 0684861364.
  28. ^ "Trevor Daneliuk Hitchhike trên khắp nước Mỹ trên Twitch". Business Insider .
  29. ^ Madrigal, Alexis C. (12 tháng 6 năm 2014). "Gặp gỡ Robot dễ thương, khỏe mạnh, biết đọc Wikipedia đang đi quá giang khắp Canada". Đại Tây Dương .
  30. ^ Sách kỷ lục Guinness 1980, trang 466
  31. ^ Sách kỷ lục Guinness , trang 179
  32. ^ Schiller, Dawn (2010). Con đường xuyên qua xứ sở thần tiên: Sống sót John Holmes . Huy chương báo chí. tr. 304.
  33. ^ "Stephan Schlei". Bách khoa toàn thư về văn hóa đường bộ . digihitch.com . Truy cập 14 tháng 10 2011 .
  34. ^ "Bách khoa toàn thư về văn hóa đường bộ: Devon Smith" . Truy cập 14 tháng 10 2011 .
  35. ^ Green, Jim B. (2009). Colleen Stan: Những món quà đơn giản của cuộc sống. Được mệnh danh là phương tiện truyền thông "Cô gái trong hộp" và "Nô lệ tình dục" . iUniverse. Sê-ri 980-1-4401-1837-1.
  36. ^ Marek Radziwon – Rozmowa z Andrzejem Stasiukiem
  37. ^ Waters, John. Carsick: John Waters Hitchhike Trên khắp nước Mỹ . Hoa Kỳ: MacMillan.

Tài liệu tham khảo

  • Nwanna, Gladson I. (2004). Người Mỹ đi du lịch ở nước ngoài: Những điều bạn nên biết trước khi đi Nhà xuất bản Frontier, ISBN 1890605107.


Taryn Onofaro – Wikipedia

Taryn Onofaro is an Australian television presenter. Born October 10, 1979 in Perth, Western Australia,[1] she attended the Western Australian Academy of Performing Arts.[2] During this time she worked on Perth breakfast radio and on the now defunct Access 31 community television station.[3]

Following her graduation from WAAPA, she produced the Showcase WA show for Access 31, which helped her gain a role on Channel 9’s Y? programme,[2] and then continued on to Queensland Escapes. However, before this show began airing on 9, Taryn was poached by the Seven Network for The Great South East, Creek to Coast and Queensland Weekender.[1] For some time she was on both shows, which aired in the same timeslot. She also hosts the Queensland Lottery.[2]

Taryn is now working in Perth as a presenter on Postcards Australia.[citation needed]


  1. ^ a b Toulson, Andy (27 May 2004), “Taryn’s travel bug Bubbly TV host Taryn Onofaro talks to Andy Toulson about her love of travel”, Townsville Bulletin
  2. ^ a b c Lion, Patrick (3 February 2007), “Me and my motor with Taryn Onofaro”, The Courier Mail
  3. ^ Tomlinson, Damien (18 May 2003), “Mother knows best on saving matters”, Sunday Mail


Angelo Lekkas – Wikipedia

Angelo Lekkas
Personal information
Full name Angelo Lekkas
Date of birth (1976-06-29) 29 June 1976 (age 42)
Place of birth Melbourne, Victoria
Original team(s) Northern Knights
Draft 17th overall, 1993
Height 185 cm (6 ft 1 in)
Weight 85 kg (187 lb)
Position(s) Midfielder
Playing career1
Years Club Games (Goals)
1996–2005 Hawthorn 180 (120)
Representative team honours
Years Team Games (Goals)
1999 Victoria 1 (2)
International team honours
2002 Australia 1 (1)

1 Playing statistics correct to the end of 2005.

Career highlights
Sources: AFL Tables, AustralianFootball.com

Angelos Lekkas (born 29 June 1976) is a former Australian rules footballer who played his entire professional career with the Hawthorn Football Club in the Australian Football League (AFL). After his premature retirement due to a medical condition, he continued his sporting career as a soccer player for South Melbourne FC in the Victorian Premier League and as an Australian rules football coach.[1]

Early life[edit]

Lekkas was born to Greek parents and grew up in the northern suburbs of Melbourne. He played soccer until he was a teenager, when he switched to playing Australian rules and played with the Northern Knights under-18s.[2]

AFL career[edit]

Lekkas was taken by Hawthorn at pick number 17 overall (Hawthorn’s first pick) in the 1993 AFL Draft which was a trade for Tony Hall (when Hall left the Hawks for Adelaide).[1]

After three seasons in the reserves, Lekkas made his senior debut in 1996.[1]

Lekkas forged a solid career with the Hawks, playing mostly between half forward and half back.

In 2002, he represented Australia in the International Rules series.

After a practice match in February 2005, Lekkas suffered an apparent minor stroke and was told he might never play again. After fully recovering, he made his return to AFL football in round 15, 2005, against Adelaide.[1][3]

Lekkas announced his early retirement from AFL football on 26 August 2005, his last game being played at the MCG against Sydney on 27 August 2005.

Lekkas finished his AFL career with 180 games and 120 goals to his credit and a career total of 14 Brownlow votes.[1]

Post AFL-career[edit]

After Lekkas retired, he took up a lawsuit against the Hawthorn Football Club, claiming that the club caused his early retirement by pressuring him to continue playing after the stroke. The case was later settled out of court. Lekkas was condemned by some supporters for playing the case out via the media with his manager Jacques Khouri, given Hawthorn’s apparent support of Lekkas and a lack of consensus that the injury was even football related.

Lekkas belatedly claimed a 50% salary bonus for having his career ended prematurely by injury, despite Hawthorn’s offer of a new contract and his subsequent decision to retire as opposed to being delisted.

Soccer career[edit]

Lekkas was long a supporter of South Melbourne FC, even donating to help save the club from folding. After retiring from Australian rules football, Lekkas began training with South Melbourne in late 2005. During South Melbourne’s 2005 season Lekkas was elevated into the senior list.

Return to Australian rules[edit]

After a period of disenchantment with the game, Angelo returned to work with the AFL in 2007 as part-time as a multicultural officer and AFL ambassador and also in a community liaison role at Hawthorn as part of the settlement with the club.

In 2008, he signed with the Sunbury in the Ballarat Football League.

He currently runs his own private sports tuition company.[4]



Personal flotation device – Wikipedia

Gắn đèn đánh dấu sự cố vào các thiết bị tuyển nổi được sử dụng trong trường hợp của một người đàn ông trên tàu

Một thiết bị nổi cá nhân (viết tắt là PFD còn được gọi là áo phao áo phao cứu sinh dây cứu sinh Mae West áo phao cứu sinh , áo khoác nút chai áo phao hoặc bộ quần áo nổi ) là một thiết bị được thiết kế để hỗ trợ người mặc giữ nước. Người mặc có thể có ý thức hoặc vô thức.

PFD có sẵn ở các kích cỡ khác nhau để phù hợp với các biến thể về trọng lượng cơ thể. Thiết kế khác nhau tùy thuộc vào sự tiện lợi và mức độ bảo vệ.

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Một chiếc áo khoác nút chai điển hình từ năm 1887

Những ví dụ cổ xưa nhất về áo phao nguyên thủy có thể được truy nguyên từ những chiếc áo phồng hoặc da động vật hoặc bịt kín, bịt kín bầu, để hỗ trợ khi băng qua sông suối sâu. Các thiết bị an toàn nổi được thiết kế có mục đích bao gồm các khối gỗ hoặc nút chai đơn giản đã được sử dụng bởi các thủy thủ Na Uy.

Năm 1804, một chiếc áo phao có sẵn để bán. Tạp chí thể thao Tháng 10 năm 1804, Vol.XXV, No.147, Trang 129. MALLISON 'SEAMAN'S FRIEND. [1]

Thiết bị tuyển nổi cá nhân không phải là một phần của thiết bị nổi cho các thủy thủ hải quân cho đến đầu thế kỷ 19, ví dụ như trong trận Napoleonic ở Trafalgar, mặc dù các thủy thủ bị báo chí tham gia vào dịch vụ hải quân có thể đã sử dụng các thiết bị như vậy để nhảy tàu và bơi tự do. ]

Mãi đến khi các dịch vụ cứu hộ được hình thành, sự an toàn cá nhân của các thuyền viên ra khơi trong việc kéo thuyền trong điều kiện biển nói chung kinh khủng mới được giải quyết. Chiếc áo phao hiện đại thường được ghi nhận cho một Captain Ward, một thanh tra của Viện cứu sinh quốc gia Hoàng gia ở Vương quốc Anh, người đã tạo ra một chiếc áo nút chai vào năm 1854 để được các thuyền viên cứu hộ mặc cho cả thời tiết và sức nổi.

Năm 1900, kỹ sư điện người Pháp, Gustave Trouvé, đã cấp bằng sáng chế cho một chiếc áo phao đeo được chạy bằng pin. Nó kết hợp pin điện hàng hải nhỏ, cách điện bằng cao su không chỉ để làm phồng áo khoác mà còn cung cấp năng lượng cho ánh sáng để truyền và nhận tin nhắn SOS và khởi động một ngọn lửa đau khổ.

Đàn ông mặc đồ kapok trên tàu chở dầu của quân Đồng minh trong Thế chiến II

Vật liệu nút chai cứng cuối cùng được thay thế bằng túi chứa các tế bào kín nước chứa đầy kapok, một nguyên liệu thực vật. Những tế bào mềm này linh hoạt và thoải mái hơn nhiều khi mặc so với các thiết bị sử dụng miếng nút chai cứng. Kapok phao được sử dụng trong nhiều hải quân chiến đấu trong Thế chiến II. Bọt cuối cùng đã thay thế kapok cho 'nổi vốn có' (so với thổi phồng và do đó không phải là nổi). [2]

Đại học Victoria tiên phong nghiên cứu và phát triển UVic Thermo Float PFD, [19659017] cung cấp sự bảo vệ vượt trội khỏi hạ thân nhiệt bằng cách kết hợp một "tã" cao su tổng hợp làm kín vùng đùi trên và vùng háng của người dùng khỏi tiếp xúc với nước lạnh, dội và làm suy nhược. [4]

Chiến tranh II, nghiên cứu để cải thiện thiết kế áo phao cũng được tiến hành ở Anh bởi Edgar Pask OBE, Giáo sư gây mê đầu tiên tại Đại học Newcastle. Nghiên cứu của ông liên quan đến việc tự gây mê như một phương tiện mô phỏng sự bất tỉnh trong nước biển đóng băng. Công việc của Pask đã mang lại cho anh ta OBE và mô tả về "Người đàn ông dũng cảm nhất trong RAF không bao giờ lái máy bay". [5]

Mae West [ chỉnh sửa ]

Một "Mae West" Người bảo vệ sự sống

Mae West là một biệt danh phổ biến [6] cho người bảo vệ sự sống bơm hơi đầu tiên, được phát minh vào năm 1928 bởi Peter Markus (1885 ném1974) (Bằng sáng chế Hoa Kỳ 1694714), với những cải tiến tiếp theo vào năm 1930 và 1931. Biệt danh này bắt nguồn từ việc ai đó mặc áo bảo vệ sự sống bị thổi phồng thường có vẻ như ngực lớn như nữ diễn viên Mae West. [7] Nó phổ biến trong Chiến tranh thế giới thứ hai với các quân nhân của Không quân Quân đội Hoa Kỳ và quân nhân của Không quân Hoàng gia, được cấp bơm hơi Mae Wests là một phần của thiết bị bay của họ. Các thành viên phi hành đoàn trên không có cuộc sống được cứu bằng cách sử dụng Mae West (và các thiết bị tuyển nổi cá nhân khác) đã đủ điều kiện để trở thành thành viên của Câu lạc bộ Cá vàng.

Thông số kỹ thuật [ chỉnh sửa ]

Các thiết bị được chính quyền thiết kế và phê duyệt để sử dụng cho dân thường (thuyền viên giải trí, thủy thủ, chèo thuyền, chèo thuyền kayak) khác với các thiết bị được sử dụng cho hành khách và thủy thủ đoàn máy bay (máy bay trực thăng, máy bay) và của các tàu thương mại (tàu kéo, phà chở khách, tàu chở hàng). Các thiết bị được sử dụng bởi chính phủ và quân đội (ví dụ cảnh sát nước, bảo vệ bờ biển, hải quân, thủy quân lục chiến) thường có các tính năng không có trên các mẫu dân sự hoặc thương mại, ví dụ như tương thích với các vật phẩm khác được mặc, như áo phao cứu hộ, áo giáp / áo giáp chống đạn , dây nịt, hoặc dây dù, và sử dụng vải nylon đạn đạo để bảo vệ các hộp áp lực CO 2 được sử dụng để bơm phồng áo làm bị thương người mặc nếu bị bắn bởi một viên đạn từ súng. Vải đạn đạo giữ cho các mảnh vỡ từ hộp không trở thành mảnh đạn gây tổn thương cho người sử dụng.

Thiết kế và quy định [ chỉnh sửa ]

Trên nhiều áo phao máy bay ở dưới ghế, như được chỉ ra bởi dấu hiệu này

Áo phao hoặc áo phao là bắt buộc trên máy bay Các vật thể trong nước, trong trường hợp chúng bao gồm một cặp tế bào không khí (bong bóng) có thể bị thổi phồng lên bằng cách kích hoạt giải phóng khí carbon dioxide từ một ống đựng một hộp cho mỗi tế bào. Hoặc các tế bào có thể được thổi phồng "bằng miệng" bằng cách thổi vào một ống linh hoạt có van một chiều để bịt kín không khí trong tế bào. Áo phao cũng phải được cung cấp trên các tàu đi biển thương mại, có thể truy cập được cho tất cả phi hành đoàn và hành khách và được mặc trong trường hợp khẩn cấp.

Các thiết bị nổi cũng được tìm thấy ở gần mép nước và tại bể bơi. Chúng có thể có dạng áo vest đơn giản, áo khoác, bộ đồ toàn thân (coverall một mảnh) hoặc các biến thể của chúng phù hợp cho các mục đích cụ thể. Chúng thường được làm bằng vật liệu sợi tổng hợp cứng, đóng gói một nguồn nổi, chẳng hạn như bọt hoặc buồng khí, và thường có màu vàng hoặc cam rực rỡ để tối đa hóa tầm nhìn cho nhân viên cứu hộ. Một số thiết bị bao gồm sự kết hợp của cả bọt nổi và buồng khí. Băng dính "SOLAS" thường được may vào vải được sử dụng để xây dựng áo phao và PFD để tạo điều kiện cho một người bị phát hiện trong bóng tối khi ánh sáng tìm kiếm chiếu vào người mặc. Tại Hoa Kỳ, các quy định của liên bang yêu cầu tất cả những người dưới 13 tuổi phải mặc áo phao (PFD) khi ở trong một thủy phi cơ dài dưới 12 mét. Các quy định của tiểu bang có thể tăng hoặc giảm con số này và phải được tuân theo khi ở khu vực tài phán của tiểu bang đó.

Chất trợ nổi (lõi xốp) [ chỉnh sửa ]

Chất trợ nổi (có lõi xốp)

Loại PFD đơn giản và ít nổi nhất có dạng nylon áo khoác xốp, được sử dụng chủ yếu trong các môn thể thao dưới nước như chèo thuyền kayak, chèo thuyền và chèo thuyền.

Thiết bị hỗ trợ nổi được thiết kế để cho phép tự do di chuyển trong khi cung cấp cho người dùng độ nổi cần thiết. Chúng cũng được thiết kế để bảo trì tối thiểu và vì chúng chỉ được chế tạo từ bọt và có thể được sản xuất hàng loạt với giá rẻ, khiến chúng trở thành một trong những hình thức PFD phổ biến nhất.

Một số thiết bị hỗ trợ nổi cũng được thiết kế đặc biệt cho trẻ em và thanh thiếu niên. Những chiếc áo khoác này có thể bao gồm một hoặc hai chiếc áo lót được mặc giữa hai chân của người mặc và cũng có một cái tựa đầu. Phần dưới được thiết kế để giữ cho áo vest không bị xộc lên khi mặc trong nước và hạn chế người mặc không bị tuột ra khỏi áo phao. Những dây đai này có thể điều chỉnh và được bao gồm trên nhiều áo phao khác nhau được thiết kế để mọi người từ trẻ sơ sinh đến người lớn mặc. Vạt đầu được thiết kế để giúp đỡ đầu và giữ cho nó ra khỏi nước. Một tay nắm lấy được gắn vào tựa đầu để sử dụng nếu cần thiết để giải cứu hoặc nhấc người lên khỏi mặt nước.

Thiết bị hỗ trợ nổi được đánh giá theo mức độ nổi mà chúng cung cấp trong Newton – xếp hạng tối thiểu được coi là phù hợp như áo phao dành cho người lớn để sử dụng ngoài khơi là 150 newton (34 lbf).

Áo phao [ chỉnh sửa ]

Một người đàn ông mặc áo phao, với một chiếc áo phao khác treo trên móc ở phía dưới bên trái

Người bên phải đang mặc áo áo phao buồng

Áo phao để trang bị cho các dự án vận tải thương mại lớn trong vùng nước nguy hiểm, như du lịch ven biển, đường ra khơi và các chuyến bay trên không, bao gồm một buồng khí duy nhất hoặc một cặp không khí (đôi hoặc đôi) các buồng được làm bằng nylon tráng (đôi khi có lớp vỏ bảo vệ bên ngoài bằng vật liệu nặng hơn, cứng hơn như nhựa vinyl), được nối với nhau. Để sử dụng tàu trên tàu, họ có thể được xây dựng bằng bọt. Buồng khí đôi cung cấp dự phòng trong trường hợp một trong các buồng khí bị rò rỉ hoặc không "cháy", ví dụ, nếu vải tế bào không khí mỏng bị cắt ra bởi các mảnh kim loại sắc nhọn trong quá trình sơ tán và thoát hiểm khẩn cấp. Hầu hết áo phao để sử dụng giải trí là loại buồng không khí duy nhất.

Các thiết bị máy bay cho phi hành đoàn và hành khách luôn được bơm hơi vì có thể cần phải bơi xuống và tránh xa máy bay bị vứt bỏ hoặc chìm và các thiết bị bơm đầy hoặc bọt sẽ cản trở đáng kể một người bơi xuống để thoát khỏi cabin xe. Sau khi nổi lên, người đó bơm phồng thiết bị, bằng miệng hoặc bằng cách kích hoạt cơ chế giải phóng ống đựng khí. Hầu hết áo phao chở khách thương mại đều được gắn còi nhựa để thu hút sự chú ý. Nó có một ánh sáng được kích hoạt khi tiếp xúc với nước.

Áo phao chất lượng luôn cung cấp nhiều sức nổi hơn so với các thiết bị hỗ trợ nổi. [8] Việc định vị phao trên thân người mặc là một kết quả đúng lúc (lực quay) cuối cùng sẽ biến hầu hết những người đang trôi nổi úp mặt xuống nước (ví dụ, vì họ bất tỉnh) thành một hướng hướng lên trên với cơ thể nghiêng về phía sau, không giống như những chiếc áo phao xốp thông thường được thiết kế đơn giản hơn.

Ngày nay, những chiếc áo khoác buồng khí này thường được gọi là 'áo phao hoặc áo phao' và không chỉ dành cho các ứng dụng thương mại mà còn cho những người tham gia chèo thuyền giải trí, câu cá, chèo thuyền, chèo thuyền và chèo thuyền. Chúng có sẵn trong nhiều phong cách và thường thoải mái hơn và ít cồng kềnh hơn so với áo xốp truyền thống.

Các buồng khí luôn nằm trên vú, ngang vai và bao quanh phía sau đầu. Chúng có thể bị thổi phồng lên bởi các hộp chứa carbon dioxide tự chứa được kích hoạt bằng cách kéo dây hoặc thổi ống bằng van một chiều để lạm phát bằng cách thở ra. Một số áo phao bơm hơi cũng phản ứng với muối hoặc nước ngọt, khiến chúng tự phồng lên. Thế hệ mới nhất của các thiết bị lạm phát tự kích hoạt phản ứng với áp lực nước khi ngập nước và kết hợp với một bộ truyền động được gọi là "giải phóng thủy tĩnh". Tất cả áo phao tự động có thể được bắn bằng tay nếu cần thiết. Bất kể kích hoạt bằng tay hay tự động, một cái chốt chọc thủng hộp / hộp và khí CO 2 thoát ra khỏi buồng khí kín. [9]

Tuy nhiên, có một có khả năng các thiết bị lạm phát kích hoạt áp lực nước này không làm phồng áo phao nếu một người mặc quần áo không thấm nước và rơi xuống nước úp mặt. Trong những trường hợp này, độ nổi của quần áo giữ một người trên mặt nước, điều này ngăn cản sự giải phóng thủy tĩnh. Hậu quả là một người có thể bị chết đuối mặc dù mặc áo phao đầy đủ chức năng. Ngoài ra, có một số trường hợp trong đó việc sử dụng các thiết bị tự kích hoạt có thể dẫn đến việc người đeo bị mắc kẹt dưới nước. Ví dụ, coxswain của một chiếc thuyền chèo cung có nguy cơ không thể thoát ra nếu tàu bị lật.

Để đảm bảo an toàn, một thiết bị lạm phát được kích hoạt bằng thuốc được ưu tiên. [ trích dẫn cần thiết ] Một viên thuốc nhỏ hòa tan khi tiếp xúc với nước là lựa chọn an toàn nhất, vì nó cũng hoạt động ở vùng nước nông, nơi một bộ kích hoạt thủy tĩnh thất bại. Loại áo khoác này được gọi là 'tự động'. Vì nó nhạy cảm hơn với sự hiện diện của nước, các mô hình ban đầu cũng có thể được kích hoạt bởi mưa rất lớn hoặc phun. Vì lý do này, bộ dụng cụ tái vũ trang dự phòng nên được mang theo trên tàu cho mỗi chiếc áo phao. Tuy nhiên, với các cơ chế cốc / cuộn hiện đại, vấn đề này hiếm khi phát sinh và các cơ chế như hệ thống bắn Halkey Roberts Pro đã loại trừ việc bắn vô tình.

Trôi dạt trong vùng biển rộng và vùng biển quốc tế, như gặp phải trên các chuyến đi biển dài và bởi các lực lượng quân sự, đòi hỏi sự tồn tại kéo dài trong nước. Áo phao phù hợp thường được gắn vào áo vest có túi và các điểm đính kèm để báo hiệu sự cố và hỗ trợ sinh tồn, ví dụ, radio hai chiều cầm tay (bộ đàm), đèn hiệu khẩn cấp (tần số 406 MHz), gương tín hiệu, thuốc nhuộm biển , khói hoặc đèn tín hiệu sáng, ánh sáng nhấp nháy, đồ sơ cứu, vật phẩm dinh dưỡng tập trung, vật tư lọc nước, thuốc chống cá mập, dao và súng lục.

Các phụ kiện như dây đai chân có thể được sử dụng để giữ cho các buồng được bơm phồng ở vị trí nổi ở trạng thái ổn định, và tấm chắn hoặc tấm chắn mặt được làm bằng nhựa vinyl nhìn xuyên qua đầu và mặt để ngăn nước tràn vào đối mặt và đi vào đường thở qua mũi hoặc miệng.

Bộ đồ sinh tồn [ chỉnh sửa ]

Một ví dụ về bộ đồ sinh tồn trên một hình nộm

Một số định dạng của PFD được thiết kế để ngâm trong nước lạnh trong thời gian dài. cũng như sức nổi. Trong khi một bộ đồ bơi bằng cao su tổng hợp hoặc đồ khô của thợ lặn cung cấp một mức độ nổi, ở hầu hết các quốc gia hàng hải, chúng không được các cơ quan quản lý chính thức coi là thiết bị cứu sinh được phê duyệt hoặc là PFD.

Một người mất năng lực trong nước có thể úp mặt xuống trong khi chỉ mặc một bộ đồ ướt hoặc một bộ đồ khô vì chúng không được thiết kế để phục vụ như một thiết bị cứu sinh theo cách hiểu thông thường về thuật ngữ đó.

Bộ đồ Thiết bị ngâm dưới tàu ngầm Mark 10 (SEIE) được thiết kế để cho phép các tàu ngầm thoát khỏi độ sâu sâu hơn nhiều so với hiện tại với mui xe Steinke. Một số tàu ngầm của Hải quân Hoa Kỳ đã có hệ thống này, với một lịch trình cài đặt và huấn luyện đầy tham vọng được đặt ra cho phần còn lại của hạm đội.

Vì là bộ đồ toàn thân, Mark 10 cung cấp khả năng bảo vệ nhiệt một khi người mặc chạm tới bề mặt và Hải quân Hoàng gia đã thử nghiệm thành công nó ở độ sâu 180 mét (600 ft).

Bộ bù nổi [ chỉnh sửa ]

Thợ lặn thường mặc một bộ bù phao, có buồng chứa khí bơm hơi. Lượng khí có thể tăng hoặc giảm để cho phép thợ lặn bay lên, hạ xuống hoặc duy trì độ nổi trung tính ở độ sâu nước nhất định và cung cấp độ nổi tích cực trong trường hợp khẩn cấp để đưa anh ta lên mặt nước hoặc giữ anh ta ở trên bề mặt.

Chuyên dụng [ chỉnh sửa ]

Áo phao chuyên dụng bao gồm áo phao ngắn thường được sử dụng để chèo thuyền kayak (đặc biệt là chơi bời) và các loại phao cao cho người đi ngoài sông và các chuyên gia nước trắng khác. Các PFD bao gồm dây nịt cho công tác cứu hộ có dây buộc ('giải cứu mồi sống') và túi hoặc dây xích (một loạt các vòng được tạo ra bằng cách khâu vải nylon phẳng theo các khoảng thời gian đều đặn để gắn thiết bị cứu hộ) được thực hiện cho các kỹ thuật viên cứu hộ nước.

PFDs cho vật nuôi [ chỉnh sửa ]

Thiết bị tuyển nổi cá nhân đã được phát triển cho chó và các vật nuôi khác.

Mặc dù USCG không chứng nhận thiết bị tuyển nổi cá nhân cho động vật, nhiều nhà sản xuất sản xuất áo phao cho chó và mèo. Chó và mèo đã được biết là chết vì đuối nước, vì chúng không biết bơi, hoặc vì mệt mỏi vì tiếp xúc quá nhiều hoặc tuổi già, hoặc bị biến chứng y khoa như bị co giật, hoặc bất tỉnh.

Hầu hết áo phao trên thị trường được thiết kế bằng bọt quấn quanh thân và cổ của con vật. Họ cung cấp một lượng nổi cơ bản cho một con chó, nhưng có thể không cung cấp đủ hỗ trợ cho đầu. Chúng không lý tưởng để sử dụng với những con chó nặng. Tuy nhiên, họ thường kết hợp một tay nắm lấy, có thể giúp kéo con chó trở lại thuyền.

Mặc dù hầu hết áo phao cho thú cưng là thiết bị thụ động, nhưng có ít nhất một chiếc áo phao tự động bơm hơi có sẵn cho vật nuôi (được sản xuất bởi Critter vịt bơm hơi, LLC). Một thiết bị nổi tự động thường đắt hơn áo phao xốp, nhưng, giống như PFD tự động được thiết kế cho con người, chúng sẽ ít cồng kềnh hơn khi không phồng lên và khi bơm phồng có thể cung cấp nhiều sức nổi hơn các thiết bị tạo bọt. Các thiết bị tuyển nổi thú cưng tự động rất phổ biến trong cộng đồng bulebe và cũng là phương pháp trị liệu bằng nước, nơi có thể cần hỗ trợ thêm dưới đầu. [10][11]

Xem thêm [ chỉnh sửa ]

Tài liệu tham khảo [ chỉnh sửa ]

Liên kết ngoài [ chỉnh sửa ]


Grub Smith – Wikipedia

Michael 'Grub' Smith là một nhà báo người Anh cho FHM Tạp chí Poker Player .

Thời niên thiếu thực sự là một chương trình khuyến mãi sau khi được một người thầy ở trường dự bị tặng cho biệt danh Maggot.

Grub Smith tốt nghiệp Đại học Cambridge từ nơi anh tốt nghiệp với bằng lịch sử và nhân học.

Sau khi bắt đầu sự nghiệp của mình trên Tạp chí văn học ông làm nhà báo trên một loạt tạp chí đàn ông ở Anh, bắt đầu với GQ .

Năm 2005, anh xuất hiện trên chương trình trò chuyện Heads Up with Richard Herring để thảo luận về cuộc đời, sự nghiệp và tình yêu của anh với poker. Ông cũng bình luận về Poker Den sê-ri trực tuyến PokerHeaven.com và sê-ri Câu lạc bộ Poker nổi tiếng . Năm đó, ông cũng xuất hiện trên một bộ phim tài liệu của Vương quốc Anh có tên Million 2 One nơi các sự thật thống kê khác nhau đã được thảo luận và giải thích.

  • Giới tính thật . HarperCollins Entertainment 2000
  • Người yêu thực sự . HarperCollins Entertainment 2000

Liên kết ngoài [ chỉnh sửa ]


Aaron Carter – Wikipedia

Aaron Charles Carter [6] (sinh ngày 7 tháng 12 năm 1987) [6] là một ca sĩ người Mỹ. Anh lần đầu tiên nổi tiếng với tư cách là một ca sĩ nhạc pop và hip hop vào cuối những năm 1990, tự mình trở thành một ngôi sao trong số những khán giả tuổi vị thành niên và thanh thiếu niên trong những năm đầu của thế kỷ 21 [7] với bốn album phòng thu của anh.

Sinh ra ở Tampa, Florida, Carter bắt đầu biểu diễn từ năm bảy tuổi và phát hành album đầu tay có tựa đề vào năm 1997 lúc 9 tuổi, bán được một triệu bản trên toàn thế giới. Album thứ hai của ông Aaron's Party (Come Get It) (2000) đã bán được ba triệu bản tại Hoa Kỳ, và Carter bắt đầu làm khách mời trên Nickelodeon và lưu diễn với Backstreet Boys ngay sau khi phát hành bản thu âm. [19659006AlbumtiếptheocủaCarter Oh Aaron cũng chuyển sang màu bạch kim, và nhạc sĩ đã phát hành album phòng thu cuối cùng của mình trong 16 năm, Một trận động đất khác! vào năm 2002, sau đó là năm 2003 Bộ sưu tập được yêu cầu nhiều nhất .

Kể từ đó, anh đã xuất hiện trên Dancing With the Stars vở nhạc kịch Broadway Seussical vở nhạc kịch ngoài sân khấu Fantasticks và đã thực hiện một vài lần buổi biểu diễn. [9] Vào năm 2014, anh tuyên bố rằng anh sẽ bắt đầu phát hành nhạc mới [10] và bắt đầu bằng việc phát hành một đĩa đơn có rapper Pat SoLo, "Ooh Wee", [11] lần đầu tiên được tải xuống dưới dạng miễn phí khi mua cửa hàng web của anh ấy. [12] Carter đã phát hành một đĩa đơn, Fool's Gold, vào ngày 1 tháng 4 năm 2016 và một EP có tiêu đề LøVë vào ngày 10 tháng 2 năm 2017. Album phòng thu thứ năm cùng tên của anh ấy đã được phát hành vào ngày 16 tháng 2 , 2018.

Thời niên thiếu

Aaron Charles Carter sinh ngày 7 tháng 12 năm 1987, tại Bệnh viện Đa khoa Tampa ở Tampa, Florida, nơi cha mẹ anh, Jane Elizabeth (nhũ danh Spaulding) và Robert Gene Carter (1952-2017), [19659014] điều hành Nhà nghỉ hưu Garden Villa. Gia đình ban đầu đến từ thành phố New York, nơi anh trai Nick, của nhóm nhạc nam Backstreet Boys, được sinh ra. Ngoài anh trai Nick, anh còn có ba chị em gái: chị em sinh đôi Angel (người mẫu), B.J. và Leslie (1986 Tiết2012). Carter được đặt theo tên của ông nội, Aaron Charles Carter, và ông ngoại của anh, Douglas "Charles" Spaulding. Carter đã theo học tại Trường tiểu học Frank D. Miles và Trường Ruskin ở Florida. [14]

Sự nghiệp âm nhạc

1997 Chuyện1999: Khởi đầu âm nhạc và album đầu tay có tựa đề

Carter bắt đầu sự nghiệp biểu diễn từ năm 7 tuổi. Là ca sĩ chính của Dead End, một ban nhạc địa phương được thành lập sau khi các thành viên gặp nhau tại một trường nhạc rock mà họ theo học tại Tampa. [15] Anh rời nhóm sau hai năm vì họ thích nhạc rock thay thế trong khi Carter quan tâm đến nhạc pop. [15]

Carter xuất hiện lần đầu tiên, hát một bản cover "Crush on You" của The Jets, khi mở màn cho Backstreet Boys ở Berlin vào tháng 3 năm 1997. [16] Buổi biểu diễn là tiếp theo là một hợp đồng thu âm, và vào mùa thu năm 1997, anh đã phát hành đĩa đơn đầu tiên, "Crush on You". Album đầy đủ đầu tiên của anh được phát hành vào ngày 1 tháng 12 năm 1997. Album đầu tay cùng tên đạt được trạng thái vàng ở Na Uy, Tây Ban Nha, Đan Mạch, Canada và Đức, và được phát hành tại Hoa Kỳ vào ngày 16 tháng 6 năm 1998.

2000 Mạnh2002: Đảng của Aaron (Hãy đến lấy) ra mắt diễn xuất, và Oh Aaron

Album tiếp theo của Carter, Đảng của Aaron (Hãy đến lấy) được phát hành tại Hoa Kỳ vào ngày 26 tháng 9 năm 2000 dưới nhãn hiệu Jive. Album đã bán được hơn ba triệu bản tại Hoa Kỳ và được RIAA chứng nhận 3x bạch kim. [17][18] Album bao gồm các đĩa đơn đình đám, "I Want Candy", "Aaron's Party (Come Get It)", "Đó là cách tôi Beat Shaq "và" Bounce ", những bài hát đã được phát sóng trên Disney và Nickelodeon. Anh ấy cũng đã xuất hiện một vài khách mời trên Nickelodeon và biểu diễn như mở màn trong một số buổi hòa nhạc cho Britney Spears và Backstreet Boys. Vào tháng 12 năm đó, album đã trở thành đĩa bạch kim và anh bắt đầu hẹn hò với nữ diễn viên tuổi teen Hilary Duff.

Vào tháng 3 năm 2001, anh ra mắt diễn xuất, khách mời tham gia một tập của loạt phim Disney Channel Lizzie McGuire . Cùng tháng đó, anh và ngôi sao tuổi teen Samantha Mumba đã thực hiện một buổi hòa nhạc trong các studio của MGM trực tiếp trên Disney Channel, có tựa đề Aaron Carter và Samantha Mumba in Concert . Phần của buổi hòa nhạc của Aaron đã được phát hành vào DVD cùng tháng với Aaron's Party: Live in Concert. Vào tháng 4 năm 2001, anh ra mắt sân khấu Broadway, chơi JoJo the Who trong Seussical the Music của Lynn Ahinois và Stephen Flaherty.

Ở tuổi 13, Carter đã thu âm album Oh Aaron được phát hành vào ngày 7 tháng 8 năm 2001 và có bản thu âm song ca đầu tiên của anh với anh trai Nick, và một bản song ca với nhóm mới tại thời gian, không bí mật. Play Cùng Đồ chơi cũng tạo ra một nhân vật hành động Aaron Carter kết hợp với việc phát hành album. [19] Oh Aaron cũng đã đi bạch kim cùng năm đó và một buổi hòa nhạc trực tiếp tại Baton Rouge, Louisiana, được phát hành vào DVD với tên Oh Aaron: Live In Concert.

2002 Vang2008: Một trận động đất khác các vụ kiện, các mối quan hệ, Các cuộc tấn công được yêu cầu nhiều nhất Đêm thứ bảy vào năm 2005.